Đóng vai người cháu kể lại bài thơ Bếp lửa của Bằng Việt | Quangtri360

Blog

Tháng 9 ở Liên Xô khá lạnh, ngồi trong phòng nhìn ra cửa sổ tuyết vẫn rơi. Tôi đến gần lò sưởi, hơi ấm tỏa ra từ bếp lửa khiến tôi nhớ đến một ngọn lửa nhỏ luôn rực cháy trong sương sớm. Những ký ức tuổi thơ bất chợt ùa về như một thước phim quay chậm. Hình ảnh người bà chăm sóc, nuôi nấng tôi từng ngày vẫn rõ nét hơn bao giờ hết.. À, đến giờ mọi người đã biết tôi là ai rồi, tôi là cháu gái nhỏ của Bằng Việt “Bếp Lửa”, giờ tôi đang là sinh viên luật ở nước ngoài, hôm nay tôi chợt nhớ về một tuổi thơ gian khó, một cảm giác khó tả về bà của mình.

Nhớ mãi kỷ niệm về bà tôi, buổi sáng trước khi mặt trời mọc, bà nhìn thấy ngọn lửa cho một ngày mới, bà thắp lửa bằng cả tình yêu thương, sự nhẫn nại, một hình ảnh giản dị nhưng luôn khắc sâu trong tôi. trái tim. Tuổi thơ tôi luôn gắn bó với anh, bên bếp lửa nhỏ với tinh thần trách nhiệm, sự chăm chỉ và giàu đức hi sinh. Và vì vậy khi tôi bốn tuổi, tôi đã quen với mùi khói. Tuy nhiên, đó cũng là khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời mà tôi không bao giờ quên được. Đó là vào năm mười chín bốn mươi lăm, xảy ra nạn đói khủng khiếp trên khắp đất nước Việt Nam, đây là một bóng đen vô tận bao trùm lên cuộc sống của con người. Cái đói và tiếng khóc len lỏi vào từng ngõ ngách của mọi gia đình trên cả nước và gia đình tôi cũng không ngoại lệ. Vì vậy, bố tôi phải đi làm lái xe bán thời gian, người đói còn không có ăn chứ đừng nói đến súc vật, nên người bạn ngựa của bố tôi cũng ốm nặng. Một đoạn ký ức muốn quên, một đoạn tuổi thơ chỉ nhớ về làn khói bỏng mắt. Đó không phải là khói bếp của anh ta hay khói từ bom đạn, mà là tro tàn của những người chết đói. Nghĩ lại đến bây giờ sống mũi vẫn còn nóng, trong đầu vẫn là cảm giác sợ hãi.

READ  Đền Củi - Chốn LINH THIÊNG ngàn đời giữa lòng Hà Tĩnh | Quangtri360

Ký ức tuổi thơ tôi là tám năm bà ngoại làm bếp lửa, tiếng chim tu hú ngoài đồng vào mùa hè. Khi tiếng hú vang lên, tôi không biết nó có còn nhớ không, nhưng tôi nhớ rất rõ, nhớ những lần tôi gục đầu vào chân để nghe nó kể chuyện hồi còn ở Huên. Trong ký ức của tôi, tiếng nhổ nước bọt mang theo một cảm giác nghiêm trọng và lo lắng lạ lùng. Nỗi nhớ về anh ngày càng lớn, những ký ức của anh đang bồi hồi hơn bao giờ hết. Thời gian trôi qua, chiến tranh ngày càng ác liệt, bố mẹ tôi đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, cả hai đều tham gia cách mạng kháng chiến. Vì vậy, tôi đã được nuôi dưỡng và bảo vệ trong suốt quãng thời gian tiếp theo của tuổi thơ. Tôi ở bên anh, anh chỉ bảo tôi những điều tốt phải làm, anh dạy tôi học tất cả những từ anh biết, anh chăm sóc tôi từ bữa trưa đến giấc ngủ. Bà không chỉ là một người bà, bà còn là một người cha, người mẹ, người thầy và người bạn. Cuộc đời ông còn nhiều gian khổ, một đời vất vả nuôi con cháu, trước đây ông đã nuôi dạy bố tôi thành người tốt, nay ông tiếp tục che chở, dạy dỗ tôi. Trong lòng tôi cô ấy là một người phụ nữ có trách nhiệm với gia đình, đảm đang, không một lời than thở.

Chiến tranh chưa kết thúc, tiếng bom đạn vẫn inh ỏi khắp nơi. Một năm nọ, những kẻ xâm lược tàn ác đã thiêu rụi toàn bộ ngôi làng nơi ông bà tôi sinh sống. Khiến những người dân vô tội vốn đã nghèo lại càng khốn khổ hơn. Vậy mà anh vẫn bảo vệ tôi an toàn vượt qua thử thách đó, nắm tay tôi khi anh trở về. Khung cảnh trước mắt chúng tôi hoàn toàn hoang tàn, một đống đổ nát không còn gì sót lại. May thay, có những người hàng xóm tốt bụng giúp anh dựng lại một túp lều tranh để anh ở tạm. Cũng trong đêm đó, khi thấy tôi viết thư cho bố, anh vẫn kiên quyết trấn an: “Bố đang ở chiến khu, bố còn việc phải làm. Nếu bạn viết một lá thư, đừng nói điều này vì nó làm cha lo lắng. Cứ nói trong nhà yên lặng đi! “

READ  "Bỏ túi" bản đồ miền Tây cho bạn một hành trình du lịch đáng nhớ | Quangtri360

Lúc đó, tôi luôn thắc mắc tại sao anh lại cam chịu, bất cần, không cam lòng. Đến bây giờ tôi mới hiểu rằng vì cha tôi muốn tôi yên tâm công tác, muốn đất nước nhanh chóng được độc lập, tự do. Nước mắt tôi tự dưng lăn dài trên má mà không hiểu sao, có lẽ sự tôn trọng của tôi dành cho anh bỗng nhiên cao hơn rất nhiều. Nghĩ lại, dù sáng sớm hay chiều tối, anh vẫn thắp lửa, có một ngọn lửa luôn nung nấu trong tim anh, một ngọn lửa có niềm tin thường trực vào một tương lai tốt đẹp hơn, ở anh. trái tim. nó luôn dành riêng cho mọi người.

Anh đã trải qua bao lần mưa nắng, cuộc đời ắt hẳn sẽ gặp nhiều khó khăn. Bác luôn có trách nhiệm chăm sóc con cháu, dũng cảm, giàu đức hi sinh. Anh luôn duy trì thói quen dậy sớm, hàng chục năm nay. Anh luôn dậy sớm để thắp một ngọn lửa nhỏ, một ngọn lửa mà anh thắp lên bằng tất cả tình yêu mà anh có. Căn bếp ấy có rất nhiều tình yêu. Đây là những củ khoai mà anh ấy đã có thể làm cho tôi, ngọt một cách kỳ lạ. Chỉ là một nồi xôi nhỏ, nhưng khi anh chia sẻ với mọi người trong thị trấn thì nó chứa đầy tình làng nghĩa xóm. Căn bếp của bà thật thiêng liêng và kỳ lạ, nó có thể khơi lại những cảm xúc của tuổi thơ tôi, tôi đã sống lâu rồi mà tôi không hiểu nổi. Sau này lớn hơn, có con đường riêng nên tôi phải xa bếp lửa ấm áp của bà, xa người bà thân yêu. Nơi chân trời mới của tôi không chỉ có khói ống khói anh, có khói trăm con tàu giữa biển khơi, muôn triệu niềm vui. Tuy nhiên, bản thân tôi vẫn không quên ghi nhớ: “Ngày mai bạn có bắt tay vào bếp không?”.

READ  Top 12 loại rau thơm nên có trong bữa cơm hằng ngày | Quangtri360

Qua những ký ức tuổi thơ, tôi thấy mình thật may mắn khi có một người bà như vậy. Dù bây giờ tôi đang ở cách xa anh hàng nghìn cây số nhưng trong trái tim tôi luôn nhớ, kính trọng và yêu anh, và tôi cũng nhớ về một quê hương thân yêu. Tôi muốn gửi đến các bạn một số thông điệp rằng, dù ở đâu hay khi nào thì gia đình và những người thân yêu của chúng ta sẽ luôn mong muốn chúng ta được hạnh phúc, có một cuộc sống bình yên và luôn hạnh phúc, hãy luôn che chở và yêu thương chúng ta. Anh mong em hãy trân trọng những giây phút quý giá bên gia đình để sau này không phải hối tiếc, không như em, khi muốn ôm em vào lòng cũng không được…

Do Dinosauro viết kịch bản

.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud