Bình giảng bài thơ Quê hương của Tế Hanh | Quangtri360

Blog

Nông thôn“co Nhà thơ Tế Hanh là hành trình của một ông già xuyên không gian và thời gian để tìm về quá khứ xa xăm. Quê hương ngân vang trong hồn thơ Tế Hanh một sức sáng ngời, ánh sáng vô hạn. Bài thơ là dòng tự sự dài nhưng đầy cảm động của một người con dành cho Tổ quốc thân yêu.

Làng chài nghèo trên một cù lao trên sông Trà Bồng, cách biển nửa vòng cung, đã nuôi hồn thơ Tế Hanh và trở thành nỗi nhớ để viết nên những vần thơ say đắm lòng người. Trong mạch cảm xúc đó, Quê hương là một bản hit đầu đời tuyệt vời. Bài thơ là một dòng cảm xúc không đứt đoạn.

1. Cảnh đoàn thuyền ra khơi.

Thị trấn tôi sống ban đầu là một làng chài:

Nước bao quanh sông cách biển nửa ngày đường.

Khi trời trong, gió trong, buổi sáng hồng,

Thanh niên đi câu cá bằng thuyền:

Khổ thơ đầu tiên mở đầu bằng dòng tự sự, nhà thơ miêu tả cụ thể quê hương mình, quê hương của những người dân chài. Bài thơ như mang cả vị mặn của biển, ngột ngạt và nóng nực. Từ ý thơ tả cảnh làng quê, hoài niệm về một thời đã xa trong tuổi thơ của nhà thơ:

Khi trời trong, gió trong, buổi sáng hồng,

Thanh niên đi câu cá bằng thuyền:

Cảnh sắc thiên nhiên hiện lên đầy tươi đẹp, xanh tươi và ngọt ngào. Cách ngắt nhịp của câu thơ như thể liệt kê, nhà thơ chỉ chọn những gì đặc sắc nhất để miêu tả cảnh sinh hoạt thường ngày của làng quê. Trước mắt người đọc, một bình minh trong veo hiện ra với đủ loại hương thơm và màu sắc, với làn gió nhẹ và trong lành, màu nước được vẽ chỉ bằng một câu thơ. Trong thiên nhiên hài hòa, cuộc sống của ngư dân được lồng ghép rất nhuần nhuyễn, gợi lên bao cảm xúc quê hương.

Cách miêu tả của bài thơ thật hồn nhiên đọng lại cảm xúc của một người xa quê nay đang khao khát trở về. Tuổi thơ luôn là nguồn cảm hứng cho các nhà thơ:

Mỗi khi mặt trời hát với bài hát

Đúng là xác gà buổi trưa

Nỗi buồn trong quá khứ

Ngày hồi sinh chập chờn không.

(Mặt trời)

Và Tế Hanh cũng không ngoại lệ.

Ở khổ thơ tiếp theo, nhịp thơ thay đổi rõ rệt:

Thuyền nhẹ như con ngựa

Phang mái chèo, uy lực vượt tầm.

Cánh buồm rộng lớn như tâm hồn phố thị.

Thân hình khổng lồ trắng nõn vươn mình đón gió …

Giữa mênh mông nước nổi lên hình ảnh con thuyền kiêu hãnh, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống, dáng vẻ so sánh như một chú ngựa đẹp đang nhẹ nhàng lướt sóng dưới bàn tay điều khiển tài tình của chàng trai trẻ. Bằng ngôn từ sinh động, nhà thơ đã miêu tả thái độ tự hào chinh phục sông dài, biển rộng của người dân làng chài. Ca từ của bài thơ như băng về phía trước, như vươn tới trời bằng thuyền, bằng buồm, Tế Hanh đã cảm nhận hết cuộc sống lao động của làng quê.

Ngư dân mang trong mình hồn quê, tự hào về quê hương chinh phục biển cả bao la. Hình ảnh chủ đạo của khổ thơ là hình ảnh con thuyền dũng mãnh, tượng trưng cho sức mạnh to lớn của người dân làng chài, có ý chí kiên cường mà dù biển lớn cũng không khuất phục được. Huy Cận viết:

Con tàu của tôi căng buồm với gió và căng buồm với mặt trăng

Lướt sóng giữa mây cao và biển phẳng,

Công viên xa để khám phá bụng của biển,

Điểm liền mạch của các mạng tín hiệu.

Những con thuyền tượng trưng cho tinh thần của người dân làng chài, mạnh mẽ và lịch lãm, với thái độ làm chủ thiên nhiên.

2. Cảnh quay trở lại của con tàu.

Có một điều lạ là khi nhà thơ miêu tả những chuyến đi đánh cá của mình lại không có cảnh đánh cá. Ở khổ thơ tiếp theo, không gian đột ngột chuyển hướng:

Ngày hôm sau, ồn ào trong bãi đậu xe

Tất cả người dân tập trung lại để chào đón con thuyền.

“Tạ ơn Chúa, biển lặng và đầy tàu,”

Cá tươi có thân màu trắng bạc.

Cảnh Đoàn Thuyền Trở Về - Bài Thơ Quê Hương - Tế Hanh

Điều đó chứng tỏ bài thơ được viết theo mạch cảm xúc, không cần lôgic trong miêu tả, bản thân nhà thơ không phải là người đánh cá, chính vì vậy mà nhà thơ bỏ qua cảnh này, bài thơ là chân thực nhất để sống và chứng kiến ​​những gì tôi có. Không khí vui tươi tràn ngập khắp bài thơ, nhà thơ cảm nhận được niềm xúc động trong ánh mắt của mỗi ngư dân khi nhìn thấy thành quả lao động của mình. Hơn nữa, câu thơ: “Ơn trời biển êm tàu ​​thuyền” thể hiện phần nào sự quan tâm lo lắng của bà con ngư dân. Bởi mỗi chuyến ra khơi là một cuộc chiến chống lại biển động luôn nguy hiểm, điều này càng làm tăng thêm niềm vui cho mọi người. Ở đây chỉ có tiếng ồn; Chỉ có một tình huống bận rộn, nhưng rõ ràng là một bầu không khí vui vẻ, hào hứng, hài lòng. Như tiếng reo vui cảm tạ Chúa, tiếng thở dài tạ ơn thiên nhiên. Chỉ những đứa trẻ ở làng chài mới cảm nhận được niềm vui giản dị khi nhận được một con thuyền đầy ắp cá tươi.

Khổ thơ trên, nếu nhà thơ chỉ miêu tả khái quát thì ở khổ thơ tiếp theo, lăng kính được đưa đến gần hơn:

Một ngư dân với làn da rám nắng,

Toàn thân anh hít thở hương vị xa xôi;

Con đò lặng im mỏi mệt nằm ngả lưng.

Nghe chất muối thấm vào da.

Thuyền êm, mệt quay về nằm - Nghe muối thấm dần vào vỏ.

Đây chắc chắn là khổ thơ hay nhất của tác phẩm. Nhà thơ được ví như một nhà điêu khắc chuyên nghiệp khắc họa hình ảnh người đánh cá một cách chân thực và chân thực nhất. Nhà thơ chỉ chọn hai chi tiết để miêu tả là làn da và hơi thở. Hình ảnh “làn da rám nắng” dường như để lại ấn tượng rất sâu sắc, thì câu thơ tiếp theo lại được miêu tả với cảm xúc rất lãng mạn “Toàn thân thở phì phò hương xa” – Thân hình vạm vỡ của một người dân chài ngập tràn hơi thở. biển, với vị mặn của đại dương bao la. Những ngư dân mạnh mẽ được thể hiện như những người con của biển cả.

Con tàu được miêu tả sau một hành trình gian khổ, lặng lẽ. Cũng giống như con người sau khi chinh phục thiên nhiên trở về với dáng vẻ khiêm tốn thường ngày mà không cần phô trương thành tích. Nhà thơ không chỉ thấy con thuyền nằm yên trên bến mà còn thấy cả sự mỏi mệt của nó. Cũng giống như người đánh cá, con thuyền có vị mặn của nước biển, con thuyền như nghe thấy vị mặn của đại dương ngấm vào từng thớ thịt của vỏ. Con thuyền trở nên có hồn hơn, nó không còn là vật vô tri vô giác mà đã trở thành người bạn của ngư dân.

3. Nỗi nhớ quê hương

Giờ xa rồi lòng tôi mãi nhớ

Màu nước xanh, cá bạc, cánh buồm vôi,

Hãy để con tàu vượt sóng ra khơi,

Tôi rất nhớ mùi mặn!

Nó bắt đầu bằng nỗi nhớ và kết thúc bằng nỗi nhớ. Không nhất thiết phải dùng nhiều từ ngữ mạnh, chỉ một tính từ cũng đủ nhấn mạnh cảm xúc của nhà thơ. Đỗ Trung Quân từng viết:

Nơi sinh của mỗi người là duy nhất

như một người mẹ

Quê hương không ai nhớ

Nó sẽ không lớn lên để trở thành một con người.

Nỗi nhớ quê hương khiến hồn thơ dịu dàng. Tế Hanh nhớ cái mùi mặn mòi: mùi biển cả, núi rừng mênh mông, những con thuyền mỏi mòn trên bến, hồn quê sống động. Nỗi nhớ bình dị nhưng cũng đủ da diết, câu thơ giản dị nhưng khá lắng đọng, bấy nhiêu thôi cũng đủ để một người con xa quê hoài niệm những điều nho nhỏ về “Màu nước, con cá bạc, cánh buồm vôi”. Ông đã làm nên một nhà thơ lớn.

“Quê hương” được viết khi nhà thơ mới 18 tuổi, câu thơ không có mỹ từ nhưng đủ cảm xúc, giản dị nhưng đủ để gửi gắm nỗi nhớ quê hương, từ đó đánh thức nỗi nhớ quê hương trong lòng người đọc.

bãi cỏ

.

READ  Học cách làm nộm gà hoa chuối cực ngon, chống ngán | Quangtri360

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud