Bình giảng bài thơ Côn Sơn ca | Quangtri360

Blog

Nguyễn Trãi – nhà văn hóa lớn, nhà thơ, nhà văn chính luận lỗi lạc của dân tộc. Ông không chỉ là một con người nghệ thuật mà còn là một mẫu người liêm khiết, tiếc rằng trên đời không có nơi nào dành cho những con người quá lương thiện như Nguyễn Trãi. Đối diện với hiện thực rộng lớn, Nguyễn Trãi lui về ở ẩn, hòa mình vào thiên nhiên thanh bình, ngày ngày ngâm thơ, thưởng trăng. “Các chim sơn ca”Nguyễn Trãi sinh vào lúc quan đã chán cảnh hiểm nghèo, trở về với thiên nhiên thanh bình. Bài thơ thể hiện tâm hồn yêu thiên nhiên, đất nước.

Cảnh đẹp thiên nhiên Côn Sơn

Côn Sơn là một trong những địa danh nổi tiếng của Việt Nam, gắn liền với những sự kiện trọng đại của đất nước, cũng như những danh nhân trong lịch sử, trong đó có Nguyễn Trãi. Thiên nhiên Côn Sơn nổi tiếng với vẻ đẹp lạ thường, nơi bao người tìm về chốn bình yên, cũng là nguồn cảm hứng cho nhiều bài thơ:

Khí thiêng sông núi dâng lên trời.

Suối chảy quanh nước tràn

Đời bạc tuổi trẻ chiếu ánh sáng mặt trời

Côn Sơn suối trong lành soi bóng ngàn vì sao – Phạm Đình Nhân

Nhưng chỉ đến khi Nguyễn Trãi đưa vẻ đẹp của nơi đây vào thơ ca thì Côn Sơn mới nói lên được cái chân lý khắc họa màu sắc, hình dáng và sự tĩnh lặng trong thơ ông:

Côn Sơn trong suối chảy róc rách,

Tôi nghe nó như đàn hạc bên tai.

Đoạn đầu tả cảnh núi rừng Côn Sơn và dòng suối và kết quả là sự hòa quyện, tương thích giữa thiên nhiên và con người, ở đây là tác giả, với tư cách là nhân vật trữ tình của chủ thể. Tiếng suối réo rắt tiếng đàn. Đó là âm thanh sâu lắng của núi rừng, suối suối, ngân vang giữa vùng trời vĩnh hằng. Nhà thơ đã so sánh tiếng suối với tiếng đàn để tuyệt đối hóa âm thanh tuyệt diệu của mẹ thiên nhiên, trong sáng và đẹp đẽ như tiếng đàn hạc. Bài thơ tạo cảm giác du dương, êm đềm, da diết. Cả hình ảnh thiên nhiên và hình ảnh con người đều ẩn hiện. Với việc chọn tiếng suối làm hình ảnh đầu tiên khi miêu tả Côn Sơn, tác giả muốn làm nổi bật ở đây điều gì đã làm nên vẻ đẹp của thiên nhiên là âm thanh trong suốt. Tiếng đàn thể hiện cảm xúc, tâm trạng của người nghệ sĩ Miêu tả tiếng suối với tiếng đàn là một cách miêu tả độc đáo, ta có cảm giác như một nhân vật trữ tình đang say mê thưởng thức âm thanh ấy. nghệ thuật Mẹ thiên nhiên nghệ thuật tuyệt đỉnh.

Đang miêu tả chuyển động, nhà thơ đột ngột chuyển sang tĩnh lặng:

Côn Sơn có đá rêu

Tôi ngồi trên tảng đá như một tấm đệm êm ái.

Đá và suối là hai vật thể không thể tách rời. Những tảng đá tạo nên sự mạnh mẽ và hoang sơ cho dòng suối. Nhà thơ hướng mắt về những tảng đá cổ kính phủ đầy rêu phong, trong con mắt của nhà thơ ngay cả những điều bình thường nhất cũng được nghệ thuật hóa. Qua màu rêu phơi nắng mưa nhiều ngày tháng, anh cảm nhận được viên đá, từng viên đá mang dáng dấp của dòng chảy thời gian. Nguyễn Trãi “như người hiền ngồi trên tảng đá”. Lại một nghệ thuật so sánh vô cùng độc đáo, đưa thiên nhiên đến rất gần. Côn Sơn như một ngôi đình lớn, nhưng tấm thảm rêu phong ấy đã trở thành tấm chiếu êm ái cho con người, giúp nhân vật trữ tình ngồi nghỉ ngơi, viết nên những vần thơ đẹp, mềm mại như cảnh Côn Sơn. Đoạn thơ này miêu tả tình yêu thiên nhiên và tâm hồn cao đẹp của Nguyễn Trãi, một con người có tinh thần lạc quan yêu đời.

Côn Sơn ca là một bức tranh hoàn mỹ, hội tụ đầy đủ yếu tố âm nhạc và màu sắc, Nguyễn Trãi không quên trang trí để bức tranh tràn đầy sức sống:

Chẳng bao lâu cây thông mọc lên như nêm,

Tìm một nơi mà chúng ta có thể nằm trong bóng râm.

Trong rừng có một bóng tre,

Dưới trời xanh mát, ta lặng lẽ ngâm thơ.

Những rừng thông, rừng trúc trải dài như vẽ nên một bức tranh tuyệt vời. Màu xanh của rừng mát, che chở cho lòng người giữa bão táp. Nhà thơ sử dụng biện pháp tu từ so sánh, Thông được so sánh như nêm để cho thấy ở Côn Sơn có rất nhiều cây thông. Phải chăng mật độ của thông đã che chở cho tâm hồn nhà thơ khỏi cát bụi? Núi Côn Sơn còn là nơi ở của những điều cao quý. Không chỉ là tiếng nước sạch không dính bụi. Nó không chỉ là những mảng rêu tự nhiên, mềm mại. Nơi đây còn có những rừng thông, rừng trúc xanh mướt. Trong quan niệm của người xưa, tùng tượng trưng cho người hiệp sĩ không ngại khó khăn, gian khổ; Cây trúc tượng trưng cho chính nghĩa và sự lương thiện, bằng cách chọn hai hình ảnh này để miêu tả, nhà thơ đã ngầm muốn khẳng định rằng tâm hồn mình luôn vì dân vì dân.

Trong bài thơ hiện rõ hình ảnh con người, bóng dáng thi nhân đang thưởng ngoạn cảnh đẹp và ngâm thơ thì bình thản, không vướng bận bụi trần, càng đẹp hơn vô cùng.

Cảm nghĩ về Nguyễn Trãi – tâm trạng của một người con yêu nước kiên cường trước cảnh loạn lạc.

Nguyễn Du đã từng nói:

Cảnh nào không mặc nỗi buồn

Một cảnh buồn mà người ta không bao giờ có được niềm vui

Cảnh luôn có người ở nên Côn Sơn ca không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, thanh bình mà còn chứa đựng tình cảm của một người con yêu nước, yêu nước, luôn day dứt nỗi đau của người dân nghèo. trách nhiệm Nhà thơ đã thể hiện tinh thần vị tha của mình:

Quay lại, tại sao không sớm,

Nửa đời rối trong cát bụi, vì sao?

Chín cái vạc làm gì,

Trồng lúa với nước nên theo phần.

Anh không màng đến những giá trị vật chất, nghĩ đó là cát bụi không nên động đến nên phó mặc cho số phận đưa đẩy, đừng cố tranh giành thêm tổn thương. Nguyễn Trãi ra làm quan, tài năng không được thể hiện, bị bọn cường hào và triều đình chèn ép. Đã có lúc anh than thở: “Nhân danh ăn mặc là nỗi nhục”. Đó là tâm trạng của thời điểm đó. Năm 1429, Lê Thái Tổ cho ám sát hai đại công là Trần Nguyên Hãn là Phạm Văn Xảo; Nguyễn Trãi cũng bị bắt giam. Sau đó, dù đã được tha thứ nhưng cô ấy chẳng khác gì một nữ thần “tẩy rửa”. Nguyễn Trãi đã khao khát được trở lại Côn Sơn từ bao đời nay để làm bạn với cỏ cây hoa lá. Những bài thơ thể hiện bi kịch của một người muốn giúp đỡ thiên hạ nhưng nay phải từ bỏ sự nghiệp của mình để bảo vệ danh tiếng của mình với tư cách là một công chức.

Bài thơ cũng là những triết lý của ông về sự giàu sang, phú quý:

Trồng lúa với nước nên theo khẩu phần.

Dong and Nguyen đã để lại tên tuổi của họ trên thế giới,

Hạt tiêu đầy, vàng đầy mười.

Ở đó trên núi Beast San,

Di, Qi nhịn ăn không kể cơm.

Hai mặt khó so sánh, mềm yếu và ngu ngốc,

Làm tất cả những gì bạn muốn.

Mượn sự tích cổ (Vạn Chung Cửu Đỉnh) để diễn tả quan lớn, ăn lộc ngàn thùng, tức là quan đứng đầu, vinh hoa, phú quý đã vào bậc nhất rồi. Cửu đỉnh (chín đỉnh), một mình ngai vàng, nắm trong tay cả thiên hạ, của cải và quyền lực đều là đỉnh cao… Ở đời, con người lao tâm khổ tứ, vào sinh ra tử, chỉ vì vật. “Một nghìn lẻ bốn” thôi, nhưng rốt cuộc thì có ích gì, khi sự tồn tại của con người là có hạn? Đổng Trác thời Đông Hán, Nguyên Tài nhà Đường, nắm chức quyền cao, tài phú đến tột cùng, cuối cùng chết trong ô nhục, để lại lưu danh bẩn thỉu mãi mãi. Tác giả nhớ lại hành trạng và cái chết của Thục Tề thuộc các triều đại Bá Di, Ân, Chu, từ đó suy ngẫm về những kẻ “hiền lương” ở đời, cuối cùng “mọi việc đều chỉ để thỏa mãn dục vọng”. Những người suy nghĩ một mình mà không quan tâm đến mọi người, cuối cùng sẽ mang tiếng xấu.

Nguyễn Trãi đã phê phán mạnh mẽ thói tham lam của bọn quan lại, lòng tham tiền bạc, đồng thời bày tỏ thái độ thất vọng với chế độ không thể chăm lo cho đời sống ấm no của nhân dân. Nhà thơ gửi gắm nhiều triết lý nhân sinh trong bài thơ, những triết lý rút ra từ cuộc đời nhiều thăng trầm của nhà thơ:

một trăm năm của cuộc sống,

Con người như cỏ, thân tàn tạ.

Từ niềm vui đến nỗi buồn,

Những lúc héo hon, chu kỳ thay đổi.

Đây và đó núi và đồi,

Sau khi chết, ai biết được ngày tủi nhục sẽ ở đâu.

Sống hay chết, buồn hay vui lý lẽ sống ở đời, còn tính toán gì nữa. Con người chỉ có một lần sống và một lần chết. Tâm trạng thời cuộc, triết lí nhân sinh mà Nguyễn Trãi nói đến trong phần hai của bài ca dao là nỗi buồn sâu kín, lan tỏa trong tâm hồn thi nhân. Triết lý sống của Nguyễn Trãi thể hiện niềm thương cảm trước số phận của nhân dân, đồng thời quyết tâm nhường nhịn những tên quan gian dối. Đăng Dung đã từng có những câu thơ này:

Đời dã man, chỉ có tuổi già!

Đất rộng trời cao.

Gặp gỡ những chàng trai cơ hội,

Phá vỡ chua ngọt ai!

Quả thực, nỗi xót xa của những kẻ ghét bỏ chức quan cũng là bi kịch của kẻ sĩ thời đại phong kiến, khi tài năng và đức độ không được trọng dụng.

Côn Sơn ca – Vẻ đẹp tâm hồn và tình yêu thiên nhiên của người anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi. bài hát Côn Sơn Đó không chỉ là một bài thơ tả cảnh mà ẩn chứa trong đó bóng dáng của một con người đang mang trong mình nỗi đau của một người không được trọng dụng, với một nỗi buồn thế hệ sâu sắc. Đồng thời thể hiện vẻ đẹp vẹn toàn, vẻ đẹp tỏa sáng ngay cả khi cuộc đời là một chuỗi bi kịch.

bãi cỏ

.

READ  Du lịch Nam Đàn Nghệ An | Quangtri360

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud